000 Tôi tỉnh giấc vào một buổi sáng bình lặng. 001 Làn hơi lạnh lẽo của căn phòng tĩnh mịch sượt qua mặt tôi. 002 Có một việc mà tôi phải làm ngay sau khi tỉnh giấc. 003 Tôi phải viết thư hồi âm cho Ari. 004 Nếu tôi gửi trong sáng nay, nó vẫn sẽ đến kịp giờ như mọi lần. 005 Như vậy cô ấy sẽ không phải lo lắng vô ích nữa, và tôi sẽ lên tinh thần nhanh thôi. 006 Nhưng… tôi hiểu rằng những ý nghĩ đó đã vạch trần bản chất của mình. 007 Về cơ bản, chúng làm rõ hai điều: 008 Rằng tôi đã làm cô ấy phải lo lắng, 009 và rằng vì chuyện đó mà tôi rầu rĩ. 010 'Anh hãy làm bất cứ điều gì mình cho là đúng.' 011 Ari đã viết như vậy trong thư. 012 'Cho dù đó có là chuyện gì đi chăng nữa.' 013 Tôi tự hỏi liệu Ari – liệu Arietta đã nhận thấy chăng. 014 Hay có lẽ Tortinita mới là người biết được. 015 Dù có là thế nào thì kết quả vẫn như nhau. 016 Torta vẫn sẽ tiếp tục kể chuyện của tôi cho Ari – tôi cũng chẳng muốn ngăn cô ấy lại. 017 Có những chuyện không thể được truyền tải tới cô ấy nếu chỉ nói qua thư. 018 Dù chúng có chứa đựng sự thật, hay chỉ là những suy diễn của Torta--- 019 Đó là nguồn thông tin duy nhất Ari có. 020 Nếu hai người họ không làm vậy, cô ấy sẽ hoàn toàn chẳng biết được tình hình về tôi. 021 ... Đó là lí do tôi có nghĩa vụ phải hồi âm. 022 Để cô ấy biết thêm một chút về tôi. 023 Để cô ấy biết thêm một chút về sự thật. 024 [Phorni] 025 "Mới sáng ra cậu đã làm cái mặt gì thế kia?" 026 [Chris] 027 "... Chào buổi sáng." 028 [Phorni] 029 "Chào buổi sáng. Trả lời câu hỏi của tớ đi xem nào?" 030 [Chris] 031 "Tớ chẳng biết nữa – đã nhìn vào gương đâu." 032 Phorni hạ xuống cạnh chiếc gối và đảo mắt nhìn tôi. 033 [Phorni] 034 "Còn lá thư thì sao? Cậu vẫn chưa viết phải không?" 035 [Chris] 036 "Tớ viết ngay đây." 037 [Phorni] 038 "Rồi sau đó?" 039 [Chris] 040 "Sau đó à? Tớ chưa nghĩ tới. Hôm nay là ngày nghỉ, nên chắc là tớ sẽ xả hơi thôi." 041 [Phorni] 042 "Sao cơ!? C-cậu thật tệ đó, Chris!" 043 [Chris] 044 "... Tại sao?" 045 [Phorni] 046 "Hôm qua tớ chưa được hát! Cậu về muộn, nói là mệt rồi phi thẳng lên giường. Tớ đã đợi cả ngày đấy biết không?" 047 [Chris] 048 "... Tớ xin lỗi." 049 [Phorni] 050 "Đừng có xin lỗi! Chẳng phải cậu có điều cần nói sao?" 051 [Chris] 052 "Ví dụ?" 053 [Phorni] 054 "... Cậu vẫn còn ngái ngủ hả?" 055 [Chris] 056 "Có lẽ. Tớ chẳng biết cậu đang muốn nói gì nữa." 057 [Phorni] 058 "Hả!?" 059 [Chris] 060 "Ra vẻ ngạc nhiên thì tớ cũng chẳng thông ra được tí nào đâu." 061 [Phorni] 062 "Cho tớ hát!" 063 [Chris] 064 "... Ồ. Chỉ thế thôi à?" 065 [Phorni] 066 "'Chỉ thế thôi'!? Có thể với cậu thì nó không là gì, nhưng..." 067 [Chris] 068 "Xin lỗi, xin lỗi. Ý tớ là nếu chỉ có vậy thì, ổn thôi, bắt đầu luôn nhé." 069 [Phorni] 070 "... Thật ư?" 071 [Chris] 072 "Cậu nghi ngờ tớ à?" 073 [Phorni] 074 "Vì thông thường chúng ta chỉ chơi nhạc vào tối Chủ nhật. Hôm qua là lần đầu tiên chúng ta phá lệ đấy…" 075 [Chris] 076 "Phorni... Tớ xin lỗi." 077 [Phorni] 078 "..." 079 Không biết vì sao, tôi lại liên tưởng tới Ari. 080 Giờ Phorni chỉ có tôi. 081 Tất cả những gì cô ấy có thể tự làm là nhìn ra ngoài cửa sổ, hoặc hát. 082 Nhưng chuyện còn lại, cô ấy đều phải dựa vào tôi. 083 Vì có tôi ở đó đàn nên cô ấy mới có thể hát, và vì có tôi đi cùng nên cô ấy mới có thể ra ngoài. 084 Tôi nghĩ có lẽ mình đã coi nhẹ tầm quan trọng của những điều đó đối với cô ấy. 085 [Chris] 086 "... Xin lỗi. Hôm nay chúng mình sẽ đàn hát cả ngày nhé." 087 [Phorni] 088 "Hử? Thật ư?" 089 [Chris] 090 "Đợi tớ viết xong thư là bắt đầu liền. Dù sao hiện giờ tớ cũng không có ai để tập cùng." 091 [Phorni] 092 "Nếu có thì cậu sẽ cho tớ ra rìa hả?" 093 [Chris] 094 "Không, tớ vẫn sẽ tập với cậu, thật đấy." 095 [Phorni] 096 "... Thế thì tốt quá." 097 [Chris] 098 "Cảm ơn nhé." 099 [Phorni] 100 "S-sao mặt cậu nghiêm túc thế?" 101 [Chris] 102 "Cậu muốn tớ vừa cười vừa nói hả?" 103 [Phorni] 104 "K-không..." 105 [Chris] 106 "Ahaha. Thôi, bỏ đi. Tớ sẽ xong nhanh thôi, đợi một chút nhé." 107 [Phorni] 108 "... Ừ." 109 [Phorni] 110 "Hn, hn. Aa. ... Cảm giác như lâu lắm lắm rồi mới được hát." 111 [Chris] 112 "... Tớ thấy hình như cậu không vừa ý? Mới lâu hơn bình thường có một ngày thôi mà." 113 [Phorni] 114 "Ừm, tớ đang không vui đây, vì cậu đã quên tớ mất tiêu mà." 115 [Chris] 116 "... Được rồi. Tớ bắt đầu nhé?" 117 [Phorni] 118 "Đượccc!" 119 Vì dạo gần đây hay chú tâm tập một bản nhạc khác, nên tôi nghĩ kĩ năng của mình sẽ thụt lùi, nhưng ngạc nhiên thay, ngón tay tôi di chuyển thật trơn tru và những nốt nhạc đầu tiên vang lên thật tuyệt vời. 120 Như thường lệ, Phorni hòa hợp cơ thể mình vào trong những âm điệu, để rồi chìm vào sâu hơn khi cất lên những câu hát đầu tiên. 121 Dù dáng người cô ấy có nhỏ nhắn, âm lượng của giọng hát ấy thật phi thường, những nốt nhạc vang lên rõ ràng như thể được truyền thẳng qua màng nhĩ tôi. 122 Đôi cánh của cô ấy vỗ nhẹ theo điệu nhạc. 123 Cô ấy đã hòa làm một với bản nhạc, và những câu hát như thể được xuất phát từ sâu tận con tim. 124 Khi tập cùng Fal tôi không có cảm giác này. Giọng hát này có gì đó thật độc nhất vô nhị - một thứ mà trước đây tôi chưa từng được nghe thấy. 125 Tôi không thể chỉ rõ ra điểm gì khiến nó khác biệt. 126 Nói là do Phorni không phải người nghe có lí đấy, nhưng tôi lại tin đó không phải điều mà Fal không làm được. 127 [Phorni] 128 "A!" 129 [Chris] 130 "S... Sao thế?" 131 [Phorni] 132 "Chris, tâm trí cậu bay đi chỗ nào rồi phải không!" 133 Cả thể xác lẫn dòng suy nghĩ của tôi vẫn đang bị rối tung hết lên vì cô ấy đột ngột dừng lại. 134 [Chris] 135 "... Sao cơ?" 136 [Phorni] 137 "Lúc đầu nghe mượt mà thật, nhưng rồi tự nhiên cậu đánh sai nốt." 138 [Chris] 139 "T... Thật à?" 140 [Phorni] 141 "Cậu vừa nghĩ về chuyện ở đâu đâu ấy, đúng không?" 142 [Chris] 143 "Ờ... Thì, đúng là thế." 144 [Phorni] 145 "Hử, tớ chán cái kiểu đấy lắm rồi." 146 [Chris] 147 "Xin lỗi mà." 148 Nghe được lời xin lỗi của tôi, Phorni không nổi giận, mà bẽn lẽn thì thầm, 149 [Phorni] 150 "... Đừng xin lỗi." 151 [Chris] 152 "... Tại sao?" 153 [Phorni] 154 "Cậu không thấy là tớ đang tỏ ra ích kỉ ư?" 155 [Chris] 156 "Cậu đang nói gì thế?" 157 [Phorni] 158 "Chỉ là..." 159 [Chris] 160 "Phorni à?" 161 Tôi dồn hết tất cả sự ân cần vào giọng nói của mình, rồi tiếp tục, 162 [Chris] 163 "... Đồ ngốc." 164 [Phorni] 165 "G-Gì cơ?" 166 [Chris] 167 "Tớ bảo cậu là đồ ngốc." 168 Tôi toét miệng ra cười. 169 Rồi gõ nhẹ vào trán Phorni khiến cô ấy loạng choạng. 170 [Phorni] 171 "Cậu mới là đồ ngốc!" 172 [Chris] 173 "Ừ, đúng đấy." 174 [Phorni] 175 "Rút lại câu đó mau!" 176 [Chris] 177 "Không được đâu." 178 [Phorni] 179 "Đồ ngốc." 180 [Chris] 181 "Ừ, đồ ngốc." 182 [Phorni] 183 "À, cậu nói tớ phải không?" 184 [Chris] 185 "Không, tớ nói cả hai ta." 186 [Phorni] 187 "... Ư..." 188 [Chris] 189 "Mà thôi, quên nó đi. Thử lại nhé. Lần này tớ không để tâm trí lơ lửng nữa đâu." 190 [Phorni] 191 "... Thật chứ?" 192 [Chris] 193 "Ừ, tớ hứa." 194 [Phorni] 195 "Thế thì chắc là được thôi." 196 [Chris] 197 "Cảm ơn nhé." 198 Tôi vuốt đôi cánh đập không ngừng của cô ấy bằng ngón tay mình, rồi quay lại với cây Fortell, 199 Những ngày cuối năm ít ỏi thường sẽ trôi qua một cách yên ả. 200 Sau khi ở bên Ari trong lễ Natale, tôi sẽ ở nhà và nghỉ ngơi, không dính dáng gì tới những lễ hội dịp Năm Mới ngoài kia. 201 Nhưng có lẽ năm nay sẽ sôi động hơn một chút. 202 Ở nơi đây, tôi đang lắng nghe bài hát của cô tiên nhỏ này, trong những tháng ngày mà có lẽ là cuối cùng để chúng tôi được bên nhau, 203 trong suốt quãng thời gian tôi ấn từng phím nhạc trên cây Fortell thân thương của mình, 204 và, đương nhiên rồi, trong lúc dạy Phorni bản nhạc cho buổi thi tốt nghiệp và cùng nhau diễn tập nó. 205 Đã lâu rồi tôi mới được thư thái tinh thần trong một khoảng thời gian dài như vậy. 206 Ở một nơi hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài--- 207 Thời gian cứ thế chậm chạp trôi đi--- 208 Khi mà tôi chơi bản nhạc mình yêu thích--- 209 Cùng với một nàng tiên ca hát mà không ai biết tới. 210 df02